Tay Gõ Cửa Đời
thơ
Du
Tử Lê
Smashwords
Edition 2011
Copyright
2011 Du Tử Lê
Published
by Kệ Sách eBook Publishing Center
Smashwords Edition
ISBN 978-1-4524-4251-8
Smashwords
Edition, License Notes
This
ebook is licensed for your personal enjoyment only. This ebook may
not be re-sold or given away to other people. If you would like to
share this book with another person, please purchase an additional
copy for each recipient. If you’re reading this book and did not
purchase it, or it was not purchased for your use only, then please
return to Smashwords.com and purchase your own copy. Thank you for
respecting the hard work of this author.
Tác
giả giữ bản quyền sách điện tử này. Mọi hình thức
xuất bản, sao chụp, phân phối dưới dạng in ấn hoặc
văn bản điện tử, phát tán trên mạng Internet, nếu
không có sự cho phép của tác giả, là vi phạm pháp luật
và làm tổn hại đến quyền lợi của tác giả.
Những Đứa Con Không Giống Cha Mẹ
Em
bây giờ đã hết
những ngày trông thư xa
tôi
từ lâu cũng mất
những chiều về ven sông
ngó
hoài con nước muộn
hồn vật vờ bến xa
kè
xưa bờ đá xám
mái đỏ tường vôi nâu
nắng
soi chân cầu gãy
đêm nào mưa bay ngang
cảnh đời
em khép vội
còn ai nghe giọng tôi
nghêu ngao bài
hát cũ
tuổi xuân treo ngọn cờ
từng manh buồn
rách rưới
khi chúng ta làm người
cửa thiên
đường đã đóng
đời sống sẽ còn gì
lúc
cuộc tình tàn lụn
ví thử em sống đủ đời
mình
chắc đã được bao ngày hạnh phúc
tôi
gian dối vì lòng tôi quá đỗi
thương xót mình
nai lưng tìm hạnh phúc
khi dây đời đã trói chặt
hai tay
bây giờ con nước cũ
dẫn mùa mưa đi
xa
bây giờ bờ đá xám
có hồn ai dật dờ
ta
sống rất tình cờ
cớ sao buồn lúc chết
ai
cũng thế mà thôi
kéo đời lên dốc đá
nhìn
chưa rõ mặt mình
đã mơ về cõi khác
1.
Em
còn ở đó không
chiều sông con nước mặn
tay
mình làm sao che
kín mặt mình đã ố
hãy nói
thẳng đời ta
hơn gì con chó dại
chuyên kiếm
ăn quẩn quanh
bên bãi đời thừa thãi
em phải
nhận đời em
chẳng đáng gì hãnh diện
ngày
áo quần phấn son
ra vào như xác chết
đêm
ngửa mặt nằm nghe
đời đi ngang sợi tóc
ai
cũng thế sống đeo gông đời kẻ khác
ta mãi là
nạn nhân
của chính ta ắp tràn dục vọng
3.
Em
có nghĩ thế không
cảnh đời này đã xế
hôm
qua và ngày mai
không hơn gì nhau cả
bóng vẫn
quấn bên chân
thân vẫn dài ham muốn
miệng
có thốt lời than
cũng tai mình hứng lấy
5.
Anh
chạy đuổi theo anh
hoài hoài không thấy dạng
anh
chạy đuổi theo em
giắt lưng nghìn tuyệt vọng
trên
lộ trình trụi trơ
bàn tay nào vẫy vẫy...
hãy
tự dỗ lấy mình
đừng nghĩ ta cô độc
hãy
tự lau lệ mình
đừng lấy làm tủi thân
khi
ta sống không đúng đời vẫn sống
thì can chi tra
hỏi gốc căn mình
ví như anh không giữ nổi tình
em
cũng có gì tủi hổ
7.
Đúng
thế rồi đó em
đời mõm, đời sẽ rụng
tóc
bạc sau khi đen
mà ta vẫn đội đầu đi lại
đúng
thế rồi đó em
không tài nào biết được
bao
giờ mình sẽ chết
và ai cầm vuông khăn
phủ
che khuôn mặt ố
lúc ta chết mắt như còn
muốn mở
vết chàm chưa kịp bay
(con dấu
đời
của những ai bị sinh ra vì tiền
thân mang
nhiều trọng tội)
9.
Đúng
thế rồi đó em
lòng như con nước đục
tình
khác nào vuông khăn
đậy mặt người quá cố
Tôi
xin mồi điếu thuốc
để soi lại bóng mình
đêm
nay
phòng mai kia lỡ chết
có ai sống
mà không
một lần ngắm nhìn chiếc bóng
không một lần
co quắp tay chân
chàng khóc trọn buổi mai
vẫn
còn hoài nước mắt
chiếc bóng chàng yên
lặng
cho tôi xin chút lửa
mồi lại điếu
thuốc này
đã tắt
bóng tôi cũng mờ
nỗi
buồn thầm, mới chớm
bồng cao như cỏ non
anh
van em đừng bắt anh phải nghĩ
có nhặt nhạnh
suốt đời
rồi cuối cùng cũng trần truồng
lúc chết
áo quan và thịt xương
không làm nên
hạnh phúc
mộng tưởng là viên phấn
viết
trên bảng thời gian
hoài hoài không thành
chữ
tình yêu nào chả thế
một tấm ảnh sớm
phai
chỉ mờ mờ nước thuốc
trái tim chàng
quấn quanh bởi nhiều chiếc khăn trắng nhỏ
những
chiếc khăn thơm nức hơi nàng
tôi sống khổ cả
đời
vì luôn thèm nương kẻ khác
phải chăng
tôi đã nói
đời tôi như chiếc màn
căng ra rồi
kéo lại
sân khấu ẩn bên trong
diễn biến cuộc
đ̀ời thực
em làm sao ngó thấy
lúc giọt
lệ tôi rơi
khăn tay nào lau kịp
khi tay gõ cửa
đời
bóng in ngoài bức vách
nước mắt không
đủ soi
dấu người đã biến dạng
tôi hăm
hở đua theo nghìn cám dỗ
tay hoan hô và miệng a
dua
cũng chẳng từ van lơn kẻ lạ
bởi quá sợ
cô đơn
tôi xoay sở trong tay người trói buộc
bóng
ngoi lên thân ngụp xuống bao lần
tôi tự hỏi
lại tôi
mày là ai đứng đó
đợi chờ
muôn ngàn năm
tiếng than mình dội lại
ngay
từ phút làm người
ta đã là hai kẻ
quỷ và
thần chia ngôi
đều như nhau đốn mạt
Trời
thì cao thật cao và xa
em biết không trí tưởng
anh một vùng nước mặn
ở đó có nhiều cây
cói mọc
cây cói ấy bây giờ kết nên chiếc
chiếu
lót dưới thân thể ta
và sẽ giúp chúng
ta tất hoàn mỗi người về một kiếp
sống
là giết lần mình bằng kẻ khác
trời thì
xanh thật xanh và nhão nhoẹt
em biết không chúng ta
cùng thế cả
xác và hồn là một khối thương
tâm
tình yêu nọ vẫn quẩn quanh nghi hoặc
đạn
bom kia không cần nổ cũng tan thây
sống là đợi
khôn cùng cái gì chẳng có
đêm thì dài thật
dài và đặc
chùm rễ đợi chờ bóng tối xuyên
qua
tôi nhắm tới với trăm ngàn ham muốn
và
lắng nghe
đời thảng thốt chung quanh
chân không
động dù tay vẫn hoài ve vẩy
mắt mở trừng
cũng chẳng thể ngó về sau
ở mãn cuộc ai kéo
màn cho đời tôi yên lặng
phải em không hẳng
lẽ lại là tôi
sống là kéo mãi sợi giây
đời đã dãn
trời thì mưa, thì mưa, mưa
nhiều như thế
buồn trăm năm tôi hưởng trọn một
đôi giờ
em tin không
đời đóng tròn khuôn
chặt
hết một vòng ta lại gặp ta đi
cứ như
thế thân quay mòng một điệu
tai nghe hoài chỉ
một tiếng vu vơ
cường toan thời gian giúp ta đốt
lần ảo tưởng
rồi cuối cùng giọt nước bốc
hơi bay
sống là mãi lần quanh một vòng mắt
xích
đất thì sâu thật sâu và lạnh
tay anh
không nắm nổi một chân mình
mắt em không nhìn
khỏi kẽ tay em
người và thú làm sao ta phân
biệt
em biết không đời mình có đâu mà nói
hết
vui hay buồn cũng chỉ dối gian thôi
sống
là thú nhận rằng đang chờ được chết